OPTADS360
ATNETWORK
ADS_ZUNIA
YOMEDIA
Banner-Video
IN_IMAGE

Kể lại một chuyến đi mà em cảm thấy có ý nghĩa nhất đối mình.

Kể lại một chuyến đi mà em cảm thấy có ý nghĩa nhất đối mình.

  bởi thi trang 12/02/2020
ADMICRO/lession_isads=0

Câu trả lời (1)

  • Ai đó đã từng nói với em: “Cuộc đời là những chuyến đi, đi để nhìn thấy nhiều hơn và trưởng thành hơn.” Người ta thường tin những điều mình tận mắt nhìn thấy hơn là những điều mình nghe thấy. Mỗi chuyến đi đều mang một ý nghĩa của riêng nó. Chuyến đi mang ý nghĩa lớn nhất đối với em là chuyến tham quan đến ngã ba Đồng Lộc. 

    Trước khi năm học lớp 6 kết thúc, trường tổ chức cho lớp em một chuyến đi xa. Đó là chuyến tham quan địa danh lịch sử của đất nước, ngã ba Đồng Lộc ở tỉnh Hà Tĩnh. Chuyến đi kéo dài hai ngày một đêm. Đi cùng chúng em có cô giáo chủ nhiệm, hai bác hội trưởng hội phụ huynh và các bác từng chiến đấu ở Hà Tĩnh ngày trước. 

    Một buổi sáng đầu tháng 4 nắng vàng rực rỡ, đoàn tham quan bắt đầu xuất phát. Chiếc xe chở năm mươi người, với sự háo hức và tò mò của chúng em, sự hoài niệm và nhung nhớ của các bác cựu chiến binh hướng về ngã ba Đồng Lộc anh hùng. Xe bon bon không ngừng nghỉ trên cả chặng đường dài, đi qua gần một nửa chiều dài của mảnh đất hình chữ S thân yêu. Thỉnh thoảng mới dừng lại để nghỉ ngơi, ăn uống. 

    Đến Hà Tĩnh thì trời đã xẩm tối, đoàn chúng em dừng chân tại một nhà trọ cho khách phương xa cách ngã ba Đồng Lộc 3km. Chúng em tắm rửa, nghỉ ngơi rồi tụ tập lại bên mái hiên nhà trọ, nghe các bác cựu chiến binh kể chuyện, nhưng câu chuyện của năm tháng chiến tranh đau thương khốc liệt. Đó là những lần địch thả bom tàn phá cả vùng quê thanh bình yên ả, là những mất mát, hi sinh của bao người chiến sĩ. Có những chuyện chúng em chưa nghe đến bao giờ. Đặc biệt, bác kể về quá trình kháng chiến kiên cường dũng cảm của 10 cô gái thanh niên xung phong nơi ngã ba Đồng Lộc lịch sử này. Nghe xong, chúng em vừa cảm động vừa nôn nóng muốn đến thăm ngã ba Đồng Lộc thật nhanh. 

    Buổi gặp gỡ, trò chuyện kết thúc lúc nửa đêm vậy mà sáng hôm sau ai cũng thức dậy sớm, chuẩn bị trang phục nghiêm trang nhất để đến thăm ngã ba Đồng Lộc.

    Đến nơi, chúng em gần như choáng ngợp trước khung cảnh nơi đây. Từng đoàn người nối nhau đi, ai cũng ăn mặc trang trọng, lịch sự hướng về những địa điểm khác nhau trong khu di tích ngã ba. Đoàn chúng em xuống xe, hướng về khu yên nghỉ của những nữ thanh niên xung phong. Cô giáo mua những bó hương to, đốt lên và chia cho mỗi bạn 10 nén, chúng em cùng nhau đến viếng và thắp hương tỏ lòng biết ơn những nữ anh hùng đã dũng cảm chiến đấu, kiên cường ngã xuống cho độc lập tự do của Tổ quốc. Nhìn những tấm bia khắc tên, ảnh và tuổi của họ, em thấy lòng mình nao nao xúc động. Họ đều là những cô gái còn rất trẻ. 

    Ánh nắng vẫn rực rỡ khắp nơi, cả đoàn di chuyển về khu bảo tàng, chưng bày những kỉ vật của các cô thanh niên xung phong thời kháng chiến. Trong những căn phòng thoáng mát, đủ loại đồ dùng, vũ khí chiến tranh được bày trong tủ kính. Trên tường, trong tủ treo đầy đủ bức ảnh của 10 nữ thanh niên xung phong. Những cô thiếu nữ xinh đẹp khoác trên mình tấm áo bà ba, khăn tràm, ảnh thì chắc tay súng ảnh lại dịu dàng đứng bên nhau, nở nụ cười tươi rạng rỡ. Nhìn những bức ảnh ấy, nhiều người đến tham quan đã không kìm được nước mắt, em nghe tiếng mọi người khẽ thì thầm với nhau:

    - Mười cô gái, cô nào cũng trẻ, cũng xinh xắn. Vậy mà, mệnh khổ quá.

    Chúng em sẽ trở về vào buổi chiều nên chỉ xem hết màn biểu diễn mô hình trong phòng biểu diễn rồi ăn cơm, nghỉ ngơi một lát. Màn biểu diễn tái hiện lại những ngày đêm kháng chiến của dân tộc cùng lời kể về ngã ba Đồng Lộc, những kì tích và quá trình chiến đấu, hi sinh của mười nữ thanh niên xung phong. Lần đầu tiên, em hình dung được rõ ràng khung cảnh hiểm nguy của những năm đánh Mĩ. Ngã ba Đồng Lộc là con đường huyết mạch nối liền hai miền Nam – Bắc, địch âm mưu phá hủy tuyến đường này để ngăn miền Bắc cứu trợ cho miền Nam, bom vùi dày dưới từng lớp đất. 10 cô gái thanh niên xung phong, tuổi còn rất trẻ, đêm đêm đào hố bom để mở đường cho xe đi qua với khấu hiệu “máu có thể chảy, tim có thể ngừng nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắt”. Nhưng khi trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống họ hi sinh, tất cả đều chưa lập gia đình. Xem đến đó, cả căn phòng đã vang lên tiếng khóc nức nở.

    Em còn nhìn thấy lá thư của một cô gái được khắc trên bia đá to dựng trước cửa khu trưng bày, lá thư của nữ thanh niên xung phong tuổi mới mười tám đôi mươi gửi về cho mẹ, kể về những ngày kháng chiến của cô, hồn nhiên, lạc quan và vô cùng xúc động.

    Qúa trưa, chúng em trở về. Tạm biệt ngã ba Đồng Lộc với chiến tích anh hùng của 10 cô gái đã anh dũng hi sinh, lòng mỗi người đều mang một cảm xúc khác nhau, song tất cả đều là sự khâm phục, xúc động về câu chuyện của những cô gái lịch sử. Chuyến đi ngắn nhưng đã để lại ý nghĩa rất lớn với em, giúp em hiểu hơn về chiến tranh, biết ơn những người đã dùng máu và tính mạng để bảo vệ Tổ quốc hôm nay.

      bởi bach dang 12/02/2020
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
 

Các câu hỏi mới

NONE
OFF