OPTADS360
ATNETWORK
ADS_ZUNIA
YOMEDIA
Banner-Video
IN_IMAGE

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về lần đầu tiên em mắc lỗi với mẹ

Viết 1 đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về lần đầu tiên em mắc lỗi với mẹ.

  bởi can chu 30/01/2019
ADMICRO/lession_isads=0

Câu trả lời (4)

  • Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng...

    Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không.

    Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

    Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "...

    Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

    Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

    "Từ thuở sinh ra tình mẫu tử
    Trao con ấm áp tựa nắng chiều".

      bởi Lê Thị Hiền 30/01/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • Năm nay em học lớp 7, em là lớp trưởng và cũng là một học sinh được cô giáo đánh giá có thành tích học tập tốt và ổn định tròn lớp. Nhưng có một lần, em đã phạm phải một lỗi lầm, khiến chính mình cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Lỗi lầm đó trở thành một vết ố và cũng trở thành một bài học giúp tôi không ngừng nỗ lực và cố gắng nhiều hơn nữa.

    Thời gian đó vào khoảng tháng 8, cũng là lúc kì thi đánh giá năng lực học sinh càng gần. Như mọi lần, tất cả các bạn trong lớp đang tất bật với những đề toán ôn tập, những bài văn dài cô cho. Cô giáo em cũng động viên và nhắc nhở các bạn cố gắng hết sức trong kì thi sắp tới. Chỉ riêng em, vì cho rằng mình sẽ vẫn đạt điểm cao như bao lần trước, em quên mất nhiệm vụ học tập của mình, ngày ngày mải mê với những cuốn truyện tranh lí thú, những bộ phim hoạt hình doremon dài tập. Về nhà, em luôn chạy một mạch vào phòng, tìm kiếm những cuốn truyện mới không màng đến những bài toán, bài văn đang đợi em trong cặp sách nằm trên bàn học không có ánh đèn vàng quen thuộc. Dường như em đã quên mất việc ngồi vào bàn mỗi tối. Rồi ngày qua ngày, kì thi cận kề chỉ còn ba ngày, em mở sách vở chợt giật mình sao những bài toán ấy khó giải đến vậy, sao bài văn kia dài đến thế. Hoảng sợ và hoang mang, sợ nếu lần này kì thi đạt điểm kém, sẽ phải chịu những ánh mắt hả hê từ bạn bè, những lời trách móc từ cô giáo và nỗi buồn của bố mẹ. Em dốc sức vào học, quên mọi thứ để chạy đua với thời gian. Nhưng có lẽ kiến thức quá nhiều mà ngày chỉ có 24 tiếng, toán em có thể làm những văn thì em không sao học được hết. Vì lo sợ, em chợt làm liều, chép những bài văn là mẩu giấy nhỏ gấp gọn trong ngăn cặp với ý định hết sức táo bạo đó là quay phim. Trong tâm trí em chỉ nghĩ mình không thể bị điểm kém , mình sẽ làm mọi cách để đạt điểm cao hơn. Thế là cũng đến kì thi văn, em đã thi qua môn như mong đợi. Thở phào nhẹ nhõm vì đã kết thúc môn thi khó nhất đối với em. Trên con đường về nhà, tâm trạng tốt lên một chút, không còn mải miết với những trang văn dài. Gặp mẹ, vẫn nụ cười hiền từ và giọng nói ấy, mẹ hỏi em:
    _ Hôm nay con gái mẹ làm bài tốt chứ?
    Em giật mình nhớ lại giờ thi văn trước đó. Ấp úng trả lời mẹ:
    _Dạ .. tốt ạ.
    Trả lời mẹ xong, em chạy lên phòng, trong lòng cảm thấy bứt dứt và hối hận vô cùng. Khi mình không trung thực, đã phụ lòng cô giáo và bố mẹ. Bố mẹ vì em lao động vất vả, chỉ mong em học giỏi và đạt được thành tích tốt. Ấy vậy mẹ em đã làm vậy với cô giáo và bố mẹ. Em ngồi trước ánh đèn bàn học, dằn vặt chính lương tâm của mình. Sau giờ ăn, em quyết định nói hết sự thật cho mẹ biết, có lẽ khi làm vậy trong lòng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Em đến bên mẹ:
    _ Mẹ, con muốn nói với mẹ một chuyện ạ.
    _ Gì vậy, con gái? - mẹ nhẹ nhàng hỏi
    Em ấp úng:
    _Dạ, hôm nay thi văn... con đã.. đã thái độ sai, không trung thực làm bài mẹ ạ
    Mẹ nghe xong câu nói của em, giật mình , cánh tay ngưng lại trên ghế sô pha, sững người nhìn em. Có lẽ mẹ đang ngạc nhiên, thảng thốt và dần thất vọng. Bởi từ trước đến nay, em đều rất ngoan ngoãn, đạt điểm cao trong các kì thi ở lớp. Vài phút sau mẹ mới cất tiếng hỏi:
    _Vì sao con lại làm như vậy? Con có biết không trung thực rất đáng trách không?
    Em cúi đầu, hối hận rất nhiều vì đã làm như vậy, vì trước kì thi không chịu học hành chăm chỉ. Em chỉ biết xin lỗi mẹ, mong mẹ tha thứ cho lỗi lầm này của em. Em biết mình phải nỗ lực bằng hành động, chăm chỉ học hành hơn nữa.
    Vài ngày sau, mẹ đến bên em đang ngồi học bài và nói:
    _ Không quan trọng ở điểm thấp hay cao, quan trọng nhất là tính trung thực con ạ, chúng ta sống phải tôn trọng sự thật và không được làm trái lương tâm của mình.
    Vậy là em đã hiểu, hiểu ra một điều: điểm số không đánh giá toàn vẹn con người mà cả nhân cách của chúng ta nữa.

    Có đôi lúc, chúng ta mắc sai lầm, chỉ vì đạt được mục đích đặt ra mà ta sẵn sàng bán rẻ đạo đức, bỏ phiếu chống lại sự trung thực. Có lẽ đó là hành động sai lầm nhất của em từng mắc phải, nó trở thành một bài học quý giá, thành hành trang cho em bước vào đời.

      bởi ミ★Bạch Kudo★彡 07/02/2019
    Like (2) Báo cáo sai phạm
  • Cuộc sống muốn đạt được thành công luôn phải trả giá bằng nhiều thứ, phải có những lỗi lầm. Và bản thân em cũng vậy, cũng đã từng dại dột mắc lỗi lầm trong những năm tháng đầu đời. Đó là lần nói dối bỏ học hồi học lớp 5.
    Như thường lệ, cuối tuần nào tôi cũng được ba mẹ cho về đi chơi với ông bà nội. Hôm đó, một ngày thu mát mẻ trong xanh, bầu trời cao vời vợi, sáng sớm ba đã đưa tôi sang nhà ông bà. Bởi hôm đó là ngày ba mẹ tôi có công tác đột xuất ở Lào Cai trong vòng 1 ngày nên tôi phải sang bên nội rất sớm. Trên đường, hai ba con tôi trò chuyện say sưa và rất vui vẻ. Ba nhắc nhở tôi phải ngoan ngoãn, nghe lời ông bà và không quên nhiệm vụ học bài 
    - cũng sắp thi lên cấp 2, muốn vào được trường tốt con phải chăm chỉ học tập và chiều nay con nhớ đi học thêm toán ở nhà cô Yến nha, con gái", ba trìu mến nhắc nhở. 
    - Dạ vâng ạ, con sẽ nhớ lịch học mà.
    Đến nhà nội, cùng với anh chị em họ tôi chơi rất vui vẻ với mọi người. Buổi sáng tôi được đi chơi đồng với đám bạn quanh xóm, được chơi các trò chơi dân gian rồi chơi búp bê... Thêm đó ông bà nội rất chiều chuộng cháu gái nên để tôi chơi vui với các bạn thoải mái và đến trưa thì nấu những món ăn rất ngon mà tôi ưa thích. Thực sự, mỗi lần được sang nội là một ngày rất tuyệt vời, tôi luôn được vui chơi, tươi cười suốt ngày. Nhưng mọi chuyện sẽ thật thoải mái, tôi sẽ được ăn cơm ngon lành nếu tôi không băn khoăn về quyết định sáng nay.
    Sáng đó, trước khi đi về đám bạn tôi có bàn với nhau rằng, chiều hôm đó cả lũ sẽ vào nhà Lan gần đó để đi chơi và phương tiện là bằng chiếc xe đạp của mỗi người. Tuy nhiên, cuộc chơi ấy lại trùng với lịch học toán nên tôi rất do dự còn Hạnh thì lên tiếng :" ôi giời, tưởng gì, nghỉ một buổi cũng đâu có chết ai đâu". Phân vân một lúc lâu tôi đi đến quyết định là sẽ mang xe đến đúng giờ chiều nay. 
    Ông bà nhắc nhở tôi đi học lúc 3h chiều, tôi mượn chiếc xe đạp với sự đồng ý tuyệt đối của nội. Thay vì đạp xe đến nhà cô giáo thì tôi đạp đến chỗ hẹn của chúng bạn. Chiều đó chúng tôi chơi rất vui vẻ và tôi có một suy nghĩ đắc chí :" đúng là nghỉ một buổi nay cũng đáng ha". 
    Vui chơi thì cũng đến tôi phải về và khoảng 4h30' hơn tôi lóc cóc đạp xe với chiếc ba lô vô dụng trên vai về nhà nội đợi ba mẹ đến đón.
    Mọi chuyện sẽ thật tốt nếu trên đường về tôi lại gặp ba, me cùng đi đến nhà nội lúc đó. Những ánh mắt gặp nhau đầy sự bất ngờ. Về đến nhà nội ba hỏi: con đi học sao lại đi đường đấy về và đặc biệt đó là lúc con chưa thể đi học thêm". Tôi chỉ còn biết cúi đầu khai ra sự thật dưới con mắt thất vọng của ba mẹ và ông bà nội, một cảm giác rất xấu hổ, khắp người nóng ran lên về sự nói dối của mình. Tuy nhiên ba đã tha thứ :" con biết là ba ghét nhất là nói dối mà sao vẫn làm vậy để trốn học với ông bà khi ba mẹ không ở nhà. Tuy nhiên con biết nhận lỗi nên ba mong con lần sau sẽ không tái phạm nữa, sẽ lại là cô gái đáng yêu học giỏi của ba me". Tôi hứa và ba mẹ đã tặng một món đồ chơi rất thích từ trên Lào Cai về và tôi cảm ơn. 
    Có lẽ sự sai lầm ấy không còn xuất hiện lần nào nữa cũng bởi sự dạy dỗ của ba mẹ tôi lúc đó. Thực sự nói dối là một thứ vi phạm rất dễ và khí tha thứ. "Có lần đầu sẽ có lần sau, nên hãy cố đừng tái phạm" đó là điều mà ba nhắc nhở tôi cho đến tận bây giờ.

      bởi ミ★Bạch Kudo★彡 07/02/2019
    Like (2) Báo cáo sai phạm
  • Tôi và Lan học chung với nhau hồi năm ngoái. 2 chúng tôi được giáo viên chủ nhiệm xếp cho ngồi cạnh bên nhau. Cả 2 chúng tôi chơi với nhau cũng khá hợp nhau về tính tình. Một ngày nọ, tôi phát hiện số tiền mà mẹ cho để đóng tiền cho cô chủ nhiệm đã không cánh mà bay. Tôi lo sợ,tôi không biết mình đã làm mất khi nào nữa. Và rồi tôi nghi ngờ Lan cũng chỉ bởi vì Lan ngồi cạnh bên tôi. Tôi tỏ vẻ nghi ngờ ra mặt, tôi không nói chuyện với nhau trong suốt buổi học hôm đó. Tôi biết rằng Lan cũng biết được điều mà tôi đang suy nghĩ trong đầu, Lan định nói với tôi điều gì đó, thế nhưng tôi không cho Lan cơ hội để giải thích. Sau buổi học, tôi về nhà và nhận ra rằng mình đã để số tiền đó trong hộc tủ bàn học mà quên đem theo. Lúc đó tôi giận bản thân mình lắm! Tôi tự hỏi : "Tại sao mình lại có thể nghi ngờ Lan chứ? Mình có làm cho Lan bị tổn thương hay không? Liệu Lan có giận mình không?" Rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu tôi suốt ngày hôm đó. Sáng hôm sau, tôi không dám đi đến trường. Tôi không biết là mình làm sao để đối mặt với Lan nữa. Và rồi tôi quyết định sẽ xin lỗi Lan. Mẹ chở tôi đến trường, tôi và Lan gặp nhau ở cổng trường. Tôi xấu hổ bước đến bên Lan và nói: "Lan, cho mình xin lỗi chuyện ngày hôm qua nhé!". Lan mỉm cười nhìn tôi rồi nói: "Không sao đâu. Chuyện hôm qua mình quên rồi". Trái với những suy nghĩ trong đầu của tôi: "Chắc Lan sẽ giận mình lắm!" Thế nhưng không. Lan tỏ ra vui vẻ và đã tha thứ cho tôi. Vậy mà tôi thấy giận bản thân mình lắm. Kể từ đó, tôi luôn dặn mình phải suy nghĩ cho thật kĩ trước khi làm 1 việc gì đó để không vướng phải sai lầm như lần đó nữa.

      bởi ミ★Bạch Kudo★彡 07/02/2019
    Like (2) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
 

Các câu hỏi mới

NONE
OFF