OPTADS360
ATNETWORK
ADS_ZUNIA
YOMEDIA
Banner-Video
IN_IMAGE

Viết đoạn văn nêu cảm nhận về ngày đầu tiên đi học

Viết đoạn văn nêu cảm nhận về ngày đầu tiên đi học

  bởi Trần Bảo Việt 08/11/2018
ADMICRO/lession_isads=0

Câu trả lời (2)

  • Mỗi năm, khi đến cuối thu, tôi lại ngắm nhìn các em nhỏ tung tăng đến trường trong bộ đồng phục trắng tinh và tươm tất. Các em nhỏ đã gợi lại cho tôi những kỉ niệm của buổi tựa trường đầu tiên trong thời thơ ấu của mình. Có lẽ, tôi sẽ không quên được cái ngày đặc biệt đấy - ngày mở rộng con đường tri thức của tôi. Cái đêm trước ngày khai trường, tôi không sao ngủ được. Có rất nhiều cảm xúc trong tôi đan xen lẫn nhau khiến lòng tôi lại thêm rạo rực. Nằm trằn trọc mãi mà tôi không sao ngủ được nên tôi đã đi đến trước tủ đồ riêng của tôi để mân mê chiếc cặp mới, những quyển vở còn thơm mùi giấy và bộ đồng phục mới tinh mà mẹ mua cho tôi vài hôm trước. Được một lúc tôi cũng cảm thấy buồn ngủ nên tôi liền lên giường và ngủ thật say đến sáng.

    Sáng tinh mơ hôm ấy, khi khí trời còn se se lạnh thì thật kì lạ! Tôi dạy sớm hơn thường ngày mà không cần đến báo thức hay ai đó gọi. Thế rồi tôi liền vệ sinh cá nhân, ăn sáng thật nhanh để thay ngay bộ đồng phục mới. Có lẽ bởi từ khi còn học mẫu giáo tôi thường mặc những bộ đồ giống như ở nhà nên khi khoác vào mình bộ đồng phục mới tinh này thì tôi cảm giác mình đã chững chạc hơn rất nhiều. Thay bộ đồng phục sau thì bỗng rưng lòng tôi lại nôn nao, nôn nao đến nỗi tôi chỉ nghĩ đến quang cảnh trong ngày khai trường đầu tiên mà quên béng đi chỗ để chiếc cặp và những thứ tôi đã chuẩn bị. Tôi liền chạy toáng lên kiếm khắp nhà và la hét om xòm để tìm chiếc cặp và những thứ mà tôi đã chuẩn bị. Nhưng rồi để giữ sự bình tĩnh và tỉnh táo trong ngày khai trường đầu tiên thì tôi tự nhủ rằng: "Mình đã lớn hơn rồi, không cần phải làm ầm ầm lên như thế". Thế rồi tôi liền chạy nhanh vào phòng mẹ tôi, tôi kể lại cho mẹ nghe thì mẹ tôi cười mỉm rồi xoa đầu tôi bảo: "Con cứ ra trước cửa đợi mẹ, mẹ sẽ đem hết ra và hai mẹ con mình cùng đi đến trường nhé!". Nghe mẹ nói xong, lòng tôi bỗng nhẹ đi phần nào. Lúc bước ra khỏi nhà, mọi thứ trước mắt tôi dường như lạ lùng thay đổi hoàn toàn khiến tôi nắm tay mẹ tôi chặt hơn. Con xóm nhỏ thân thuộc bỗng dưng trở nên xa lạ với tôi. Phía đông, mặt trời tròn xoe từ từ nhô lên sau từng hàng tre xanh, thẳng tắp. Những tia nắng chiếu xuyên qua những khe hở nhỏ của hàng tre trông thật huyền ảo làm sao! Đi được một lúc thì tôi gặp được thằng Khanh và nhỏ Yên cũng đến trường như tôi. Tôi còn nhớ cả đám còn thân thiết, chơi đùa, chia kẹo hôm nào thì bây giờ cũng trưởng thành hơn. Nhìn vẻ mặt lo sợ, lúng túng của bọn nó khiến tôi càng trở nên lo lắng. Gần đến trường, tôi thấy có rất nhiều anh chị khối lớn đang choàng tay nhau, nói chuyện trông vô tư lắm. Chả như bọn "lính mới" chúng tôi, phải đợi cha, đợi mẹ dẫn đến tận lớp. Tôi cũng nhận ra vẻ mặt vui tươi, hớn hở của từng bậc phụ huynh, chắc vì họ thấy con cái mình đã khôn lớn hơn, biết nắm lấy chiếc chìa khóa dẫn đến một tương lai sáng lạng. Tôi cũng mừng vì mình đã khôn lớn, biết suy nghĩ hơn trước. Tôi chỉnh tề trong bộ đồng phục cho tươm tất để trông tôi thật bảnh bao trước mặt bạn và tôi cùng mẹ bước vào trường.

    Ngôi trường này trông khang trang hơn ngôi trường mẫu giáo của tôi rất nhiều. Ngay trên phía cổng trường một biển hiệu đề: "Trường tiểu học Nhật Lương" và có rất nhiều họa tiết trên cổng trường. Không khí trong trường rộn rã, náo nhiệt hơn so với bên ngoài. Trong khuôn viên trường, xung quanh là những chậu cây được xếp đều nhau tạo ra một cái đẹp rất bắt mắt. Hai bên góc trường là hai cây phượng to, đẹp đẽ với những cành lá xum xuê. Trong sân trường, những hàng ghế được xếp thẳng đều nhau. Lá cờ tổ quốc được đặt ở giữa trường tôi trông thật lộng lẫy trong màu cờ đỏ sao vàng. Trước mắt tôi là lễ đài thật rộng lớn, có một dòng chữ "Mừng các em học sinh mới vào trường" và thêm một dòng chữ bên phải "Mừng ngày khai trường". Khuôn viên trường rộn rã, náo nhiệt rồi bỗng có tiếng trống "tùng...tùng...tùng" báo hiệu đã đến giờ bắt đầu buổi lễ khai trường đầu tiên. Sau đó, cô hiệu trưởng từ từ bước lên lễ đài và bắt đầu bài phát biểu của mình để chào đón các em học sinh mới. Làm lễ xong, lại có một hồi trống "tùng...tùng...tùng" báo hiệu giờ nhận lớp và giáo viên mới để lên lớp. Được bước đến trước dãy hàng lớp tôi, cô nói: "Từ giờ cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em". Nói xong, cô hướng dẫn cả lớp đi theo hàng sát bên phải cầu thang. Khi bắt đầu lên lớp thì tôi thấy các bạn khác khóc mếu rồi chạy lại ôm cha, ôm mẹ của mình một cách nức nở khiến tôi cũng khóc theo. Mẹ tôi liền đến bên tôi và dỗ dành tôi. Mẹ nói rằng: "Con giáng học đi, học rất có ích cho con và con sẽ được làm quen với các bạn nhiều hơn". Nói xong, mẹ lau hết nước mắt cho tôi rồi lùi ra xa, vẫy tay chào tôi để tôi tự đi lên lớp của mình. Tôi quay lại và nhìn mẹ. Tôi thấy gương mẹ rất hạnh phúc khi thấy tôi được đến trường như các bạn khác. Để không làm tan vỡ niềm hạnh phúc đó tôi liền đi lên lớp cùng với một vài bạn cùng lớp.

    Lớp học tôi nằm ở giữa khu A và B trên lầu hai. Khi tới trước lớp, tôi thấy lớp tôi có đề lớp 1E. Trong lớp, những hàng bàn ghế được xếp ngay ngắn trông rất gọn gàng. Xung quanh lớp là những bước tường hoa kèn, vài họa tiết thiếu nhi trông rất đáng yêu. Cả lớp được cô phân công chỗ ngồi và chức vụ thì cô nói bắt đầu vào bài học đầu tiên.

    Nét chữ cô trông rất đẹp! Những dòng chữ viết bằng phấn trên bảng cô đều viết hết sức tỉ mỉ và rõ ràng để chúng em được thấy rõ. Lúc cô giảng về bài toán cộng đầu tiên, giọng nói cô ấm áp làm sao. Nó nhẹ nhàng in sâu vào lòng tôi, những con số thật thú vị. Tôi liền suy nghĩ trong đầu rằng: "Mình phải cố gắng học để không phụ lòng mẹ. Quyết tâm! Quyết tâm". Thế rồi tôi liền chú ý lắng nghe bài giảng của cô. Cứ môn này rồi đến môn kia, và giờ tan học cuối cùng đã đến. Mẹ tôi đã đợi tôi sẵn từ bên cạnh trường từ khi nào. Khi thấy mẹ, tôi mừng rõ và chạy ngay đến đó rồi ôm mẹ và ôm. Tôi kể cho mẹ nghe những chuyện xảy ra hôm nay rồi mẹ dắt tay đi về.

    Buổi tựu trường đầu tiên đã là một phần quan trọng trong tim tôi mà tôi sẽ ghi nhớ suốt cuộc đời này.

      bởi Miền Nam 08/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • Con đường làng tôi đã đi lại rất lắm lần nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ, mọi vật xung quanh cũng thay đổi, cây cối dường như tươi tắn hơn, bầu trời cao rộng hơn cùng những đám mây mỏng nhẹ như tà áo lụa mền mại của một tiên nữ thảnh thơi, màn sương mờ mờ ảo ảo giăng trên các ngọn cây tạo ra một thế giới thần kỳ như trong chuyện cổ tích. Mẹ tôi dừng lại, đến trường rồi sao? sao nhanh quá vậy, trước mắt tôi là trường tiểu học Đoàn Tùng to lớn, rộng rãi  gồm nhiều tầng, sân trường được lát gạch đỏ sạch sẽ, trên sân, dày đặc cả người, người nào cũng sạch sẽ, gương mặt tươi tắn. Tôi quên thế nào được cái cảm giác sợ hãi, rụt rè, chen lẫn với cảm giác hồi hộp, háo hức của một đứa trẻ lần đầu tiên đến trường. Sau một hồi trống vang lên cô hiệu trưởng với khuôn mặt hiền từ, nhân hậu ra chào đón chúng tôi. Tôi cảm thấy tim như ngừng đập khi phải chờ nghe tên mình, khi nghe gọi đến tên tôi bỗng giật mình và lúng túng. Khi xếp hàng vào lớp, tôi ôm mẹ khóc nức nở, đòi mẹ nai tôi về. Sau một lúc chúng tôi xếp hàng vào lớp, những thứ trong lớp tôi thấy cái gì cũng lạ lạ, hay hay, tôi thấy mọi vật đều gần gũi, tôi bước vào tiết học đầu tiên trong đời, giờ tôi đã khôn lớn khiến tôi đôi lúc quên đi những kỉ niệm trong tuổi thơ ấy nhưng kỉ niệm mà tôi không thể quên đó là kỉ niệm về lần đầu tiên đi học.

     

      bởi Lê Trần Khả Hân 03/09/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
 

Các câu hỏi mới

NONE
OFF