OPTADS360
ATNETWORK
ADS_ZUNIA
YOMEDIA
Banner-Video
IN_IMAGE

Tóm tắt câu chuyện Bác Hồ đến thăm thiếu nhi mồ côi ở trại trẻ Kim Đồng

Tóm tắt câu chuyện: bác hồ đến thăm thiếu nhi mồ côi ở trại trẻ kim đồng. Làm ơn giúp mk vs>< mk cần gấp pls pls..

  bởi Nguyễn Tiểu Ly 02/11/2018
ADMICRO/lession_isads=0

Câu trả lời (2)

  • Nội dung:
    Chuyện xảy ra vào một buổi sáng đẹp trời, Bác Hồ đến thăm các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhói. Nói chuyện với các đồng chí cán bộ trại, giọng bác nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía:
    - “Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng sao các cô, các chú lại đây thép gai như một nhà tù thế này ?”.
    Một đồng chí cán bộ phụ trách thưa:
    - Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ !
    Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.
    Rồi Bác đi thăm phòng ăn , phòng ngủ, phòng học tập, phòng các cháu vui chơi. Bác khen : “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn thế nào các cô, các chú có biết không ?
    Mọi người vừa xúc động , vừa lúng túng. chú Thuận mạnh dạn đáp:
    - Thưa Bác các cháu ở trại còn chật chội ạ !
    Bác mỉm cười và nói :
    - Chú mới nói đúng có một phần nhỏ thôi.
    Đối với các cháu mồ côi, cái lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không con bố, mẹ thì các cô chú ở đây là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy phải đem cả tấm lòng của người làm cha, làm mẹ mà cư xử, mà săn sóc, dạy bảo các cháu. Bác thấy ở đây đối với các cháu còn cái vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng, nhưng không để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại trẻ Kim Đồng này là gia đình, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu ?
    Rồi Bác hỏi một đồng chí phụ trách.
    - Những cháu kém có nhiều không ?
    Thưa Bác còn nhiều lắm ạ !
    - Nhiều là bao nhiêu ?
    Đồng chí phụ trách hơi bối rối dạ thưa bác ……thưa bác, Bác nhắc nhở ngay:
    - Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy mới có kết quả tốt được
    Rồi Bác quay sang chú Thuận đứng bên:
    - Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.
    - Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác trìu mến vuốt nhẹ tóc em, Bác hỏi:
    - Tên cháu là gì?
    - Thưa Bác tên cháu là Quốc Lủi ạ! Bác nhìn em ái ngại.
    - Ai đặt cho cháu cái tên ấy?
    - Dạ thưa Bác các bạn gọi cháu thế ạ!
    - Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc Lủi ?
    - Thưa Bác …taị cháu, tại cháu …hay chốn trại, cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ
    phố ạ !
    - Sao cháu không chịu ở trong trại mà lai trốn ra bên ngoài.
    - Thưa Bác ở trong trại khổ cực lắm ạ !
    - Khổ cực như thế nào ?
    - Chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ !
    - Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào ?
    - Thưa Bác …Quốc lủi nhìn bác nước mắt tràn ra nghẹn ngào không nói nên lời. Bác xoa đầu em, dường như Bác đã hiểu tất cả những điều em muốn nói với Bác. Bác khuyên Quốc “Từ nay cháu phấn đấu bỏ cái tên “lủi” giữ lại cái tên Quốc. Bác cầm tay em Quốc đi ra cả trại đang chờ đón Bác, Bác thân mật kể cho các em nghe gương tốt của các em thiếu nhi chống Pháp, gương các bạn thiếu nhi Liên Xô. Các em không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của mình, Bác đã từng ước ao có một cái đồ chơi, được mẹ mua cho tấm áo mới trong ngày tết, và Bác cũng đã chịu cảnh mồ côi mẹ khi mới lên 9 lên 10; phải trèo trạo bế em bên hông đi xin sữa cho em khi mẹ qua đời …
    Những lời căn dặn của Bác thân thương như lời của người ông khi ông dặn cháu:
    - Các cháu phải nghe lời các cô, các chú phụ trách, thiếu nhi thì phải ngoan, phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật, ốm đau, các cháu trong tập thể với nhau thì càng phải thương yêu nhau, như anh em ruột thịt và phải dũng cảm sửa chữa khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm chủ đất nước, đừng để mình là gánh nặng của xã hội.
    Rồi Bác hỏi :
    - Các cháu có hứa làm được điều bác căn dặn không nào ?
    - Một tiếng “có” vang lên, Bác còn căn dặn thêm là phải noi gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng. Em nào có kết quả tốt được ban phụ trách báo lên Bác. Bác sẽ gửi phần thưởng “Nếu cả trại tiến bộ vượt bậc Bác sẽ còn về thăm nhiều lần nữa”.
    Ngày hôm đó Bác đã dành rất nhiều quà cho các em, có những em đã không ăn món quà của Bác mà giữ lại như một kỷ vật đáng nhớ trong đời.
    Và cũng từ hôm nhận quà của Bác, trong mắt các em ngời lên niềm vui. Em Quốc không lủi ra ngoài như trước nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm của Bác trong trái tim.
    Bài học rút ra:
    Chỉ qua những câu chuyện đời thường nhất, Bác như đang sống trong chúng ta, trong trái tim nhân hậu của mình bao giờ Bác cũng dành phần lớn tình ỵêu thương cho các cháu thiếu niên, nhi đồng và cho thế hệ trẻ. Bác từng nói “ Tôi không có gia đình cũng như không có con cái, nước Việt Nam là đại gia đình của tôi, tất cả thanh niên Việt Nam là con cháu tôi” . Vâng! Không phải ngẫu nhiên mà mọi thế hệ Việt Nam đều gọi người là Bác, không phải ngẫu nhiên mà thế hệ trẻ hiện nay chưa một lần gặp Bác chưa một lần nhìn thấy Bác, nhưng vẫn thấy Bác thật gần gũi bởi mỗi động thái của chúng ta từ một mẩu chuyện nhỏ, dù những điều giản dị nhất, chân thành nhất, sáng lên một vị lãnh tụ, một nhân cách lớn, một con người Hồ Chí Minh.

      bởi Nguyễn tùng chi 02/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • A. Phần 1:          DẪN CHUYỆN VÀ HOÀN CẢNH CÂU CHUYỆN

               Mỗi chúng ta ai cũng biết câu nói hết sức nổi tiếng mà vô cùng giản dị của Hồ Chủ Tịch lúc sinh thời:

                                          “Trẻ em như búp trên cành

                                      Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”

              Có phải sự nhận thức đúng đắn ấy mà suốt cuộc đời 79 mùa xuân của mình, Bác luôn dành sự quan tâm ưu ái cho các cháu thiếu niên nhi đồng, đặc biệt là với các bạn nhỏ kém may mắn. Mẫu chuyện nhỏ được Sơn Tùng ghi lại trong cuốn “Hoa dâm bụt” nhân dịp trại trẻ mồ côi Kim Đồng thuộc tỉnh Thái Bình may mắn được đón Bác về thăm vào mùa thu năm 1967 và được tái bản trong “117 tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” thực sự đã đem đến cho em những xúc động về tình yêu thương con người của Bác, một bài học vô cùng sâu sắc: Bài học về sự giáo dục nhân cách của con người. Đó là một cái nhìn, là quan điểm của Bác trong giáo dục. Câu chuyện có tựa đề “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng”.

            B. Phần 2:                     NỘI DUNG

              Chuyện xảy ra vào một buổi sáng đẹp trời, Bác Hồ đến thăm các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhói. Nói chuyện với các đồng chí cán bộ trại, giọng bác nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía:

         -  “Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng sao các cô, các chú lại đây thép gai như một nhà tù thế này ?”.

        Một đồng chí cán bộ phụ trách thưa:

    - Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ !

    Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ

    nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.

       Rồi Bác đi thăm phòng ăn , phòng ngủ, phòng học tập, phòng các cháu vui chơi. Bác khen : “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn thế nào các cô, các chú có biết không ?

       Mọi người vừa xúc động , vừa lúng túng chú Thuận đáp:

    - Thưa Bác các cháu ở trại còn chật chội ạ !

    Bác mỉm cười và nói :

    -   Chú mới nói đúng có một phần nhỏ thôi.

       Đối với các cháu mồ côi, cái lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không con bố, mẹ thì các cô chú là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy phải đem cả tấm lòng của người làm cha, làm mẹ mà cư xử, mà săn sóc, dạy bảo các cháu. Bác thấy ở đây đối với  các cháu còn cái  vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng, nhưng không để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại trẻ Kim Đồng này là gia đình, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu

    vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu ?

       Rồi Bác hỏi một đồng chí phụ trách

    -  Những cháu kém có nhiều không ?

     Thưa Bác còn nhiều lắm ạ !

    -  Nhiều là bao nhiêu ?

    đồng chí phụ trách hơi bối rối, Bác nhắc nhở ngay:

    -  Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái

    hay của mỏi đứa. Có như vậy mới có kết quả tốt được

    và Bác lại hỏi chú Thuận đứng bên :

    -  Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại .

    -  Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác trìu mến vuốt nhẹ tóc em, Bác

    hỏi :

    -  Tên cháu là gì ?

    -  Thưa Bác tên cháu là Quốc Lủi ạ ! Bác nhìn em ái ngại.

    -         Ai đặt cho cháu cái tên ấy ?

    -         Dạ thưa Bác các bạn gọi cháu thế ạ!

    -         Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc Lủi ?

    -         Thưa Bác …cháu …hay chốn trại, cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ

    phố ạ !

    -         Sao cháu không chịu ở trong trại mà lai trốn ra bên ngoài.

    -         Thưa Bác ở trong trại khổ cực lắm ạ !

    -         Khổ cực như thế nào ?

    -         Chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ !

    -         Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào ?

    -         Thưa Bác …Quốc nghẹn ngào, không nói nên lời.

    -         Bác xoa đầu em và Bác khuyên Quốc “Từ nay cháu phấn đấu bỏ cái tên “lủi”

    giữ lại cái tên Quốc. Bác cầm tay em Quốc đi ra cả trại đang chờ đón Bác, Bác thân mật kể cho các em, nghe gương tốt của các em thiếu nhi chống Pháp, gương các bạn thiếu nhi Liên Xô. Các em không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của mình, Bác đã từng ước ao có một cái đồ chơi, được mẹ mua cho tấm áo mới trong ngày tết, và Bác cũng đã chịu cảnh mồ côi mẹ khi mới lên 9 lên 10; phải trèo trạo bế em bên hông đi xin sữa cho em khi mẹ qua đời …

    Những lời căn dặn của Bác thân thương như lời của người ông khi ông dặn

    cháu:

    -  Các cháu phải nghe lời các cô, các chú phụ trách, thiếu nhi thì phải ngoan,

    phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật, ốm đau, các cháu trong tập thể với  nhau thì càng phải thương yêu nhau, như anh em ruột thịt và phải dũng cảm sửa chữa khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm chủ đất nước, đừng để mình là gánh nặng của xã hội.

      Rồi Bác hỏi :

         - Các cháu có hứa làm được điều bác căn dặn không nào ?

          - Một tiếng “có” vang lên, Bác còn căn dặn thêm là phải noi theo

    gương liệt sĩ Kim Đồng. Em nào có kết quả tốt Bác sẽ gửi phần thưởng “Nếu cả trại tiến bộ vượt bậc Bác sẽ còn về thăm nhiều lần nữa”.

       Hôm đó Bác đã dành rất nhiều quà cho các em, có những ẻm đã không

    ăn món quà của Bác mà giữ lại như một kỷ vật đáng nhớ trong đời.

    -         Từ hôm nhận quà của Bác, trong mắt các em ngời lên niềm vui. Em Quốc

    không lủi ra ngoài như trước nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm món quà của Bác trong trái tim.

         C. Phần 3:   Ý  NGHĨA CÂU CHUYỆN VÀ LIÊN HỆ BẢN THÂN

         Thưa thầy cô và các bạn ! Câu chuyện em kể trên đây xảy ra đã lâu. Nhưng

    tình yêu thương của Bác vẫn bao chùm khắp non sông đất nước, vẫn sưởi ấm con tim của các tầng lớp đồng bào. Quả thật là tấm gương đạo đức sáng ngời của Bác là chuẩn mực để các em học tập và noi theo.

     Không những thế Bác Hồ còn là một nhà giáo dục vĩ đại, Người từng đúc kết

                            “Hiền dữ phải đâu là tính sẵn

                            Phần nhiều do giáo dục mà nên”.

        Theo quan điểm của Bác,giáo dục có một ý nghĩa rất quan trọng đối với sự

    hình thành nhân cách của con người. Bác dạy chúng em phải có tình yêu thương thật sự. Đem lòng yêu thương mà cảm hoá con người. Đối với những bạn có hoàn cảnh khó khăn phải dành cho các bạn một sự quan tâm, ưu ái đặc biệt.

        Giờ đây, đất nước ta đã hoà bình, trẻ em được chăm lo trong tình thương yêu

    của gia đình, cộng đồng và toàn xã hội. Công ước quốc tế về quyền trẻ em được thông qua, điều đó khẳng định sự quan tâm của Đảng và Nhà Nước. Nhưng đâu đó trong sự xô bồ của cuộc sống ta vẫn bắt gặp những mảnh đời bất hạnh; những bạn trẻ không nơi nương tựa đang rất cần “Mái ấm tình thương”. Bản thân em đang là một học sinh ngồi  trên ghế nhà trường em sẽ đem hết sức lực và tài năng cùng gắn bó với một lời hứa mãi mãi yêu thương mọi người, nhất là những bạn khó khăn hơn mình. Tiếp đó em sẽ không ngừng phấn đấu đật được thành tích cao trong học tậpvà cố gắng rèn luyện để không phụ tình cảm và niềm tin của mọi người. Đồng thời em sẽ quan tâm đến những bạn học sinh quá ham mê vào những trò chơi vô bổ mà quên đi nhiệm vụ học tập của mình, bản thân em và kêu gọi mọi người cùng sẽ chia với những em nhỏ kém may mắn, tàn tật, mồ côi cha mẹ…mong sao các em quên đi những đau thương mất mát để luôn vui tươi, tin yêu cuộc đời hơn.

              Để thay cho lời kết em xin mượn một đoạn thơ của nhà thơ Chế Lan Viên khi về viếng Bác.

                                 “Ôi giữa lòng ta Bác đến tự hồi nào !

                                 Bác vĩ đại mà chẳng làm ai kinh ngạc

                                 Mỗi buổi sáng nhìn lòng ta, ta thấy Bác

                                 Nước mắt ràn ra ta cảm hết ơn sâu”

      bởi H Yziang 02/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
 

Các câu hỏi mới

NONE
OFF